Môn học khó nhất ở trường phổ thông
Trong năm năm trở lại đây, có đến 47.000 vụ
phạm pháp hình sự do HS, SV gây ra (con số của Cục Cảnh sát điều tra về
trật tự xã hội). Chưa hết: trung bình mỗi năm cả nước có 4.746 người
chưa thành niên phạm tội (nguồn: Viện Khoa học xã hội VN).
“Học sinh càng lên các lớp cao càng gia tăng tình
trạng đi xuống về đạo đức, lối sống, nề nếp học tập, sinh hoạt” (nhận
xét của cô giáo Lê Nguyên Hương - Trường THPT Nguyễn Huệ, Hà Nội, dựa
trên những con số điều tra chắc chắn).
Những con số gây giật mình? Đúng thế. Và ít ra thì dư luận xã hội đã được báo động.
Chỉ có một điều đáng tiếc: bấy nhiêu số liệu và những
mổ xẻ tìm nguyên nhân liệu đã đủ đảm bảo rằng người lớn đã hiểu trẻ em?
Mà nếu không hiểu trẻ em thì chắc gì những bài học đạo đức mình đề ra
đã phù hợp với chúng? Chắc gì những điều răn dạy được chúng chấp nhận
nhằm đạt điểm cao và danh hiệu “học sinh giỏi” một khi nhận thức của
chúng thay đổi và chắc chắn sẽ thay đổi?
Ta hãy thử tiếp nối bằng một câu chuyện khác. Chuyện
nhà tâm lý học Jean Piaget tìm hiểu nhận thức của trẻ em về đạo đức.
Ông không dùng định kiến người lớn của mình làm chuẩn rồi đưa ra những
lời khuyên răn, ông khiêm nhường tìm cách “xin ý kiến” các em.
Piaget kể cho các em ở các lứa tuổi hai câu chuyện và
hỏi xem các em nghĩ gì. Chuyện thứ nhất: một cậu bé khi mở cửa làm vỡ
12 cái ly (dĩ nhiên là cậu không nhìn thấy). Chuyện thứ hai: một cậu bé
làm vỡ một cái ly khi với tay lấy lọ mứt trên giá. Kể xong, Piaget nêu
hai câu hỏi: hai cậu đánh vỡ ly đó cùng có lỗi như nhau hay một cậu có
lỗi hơn? Nói rõ vì sao?
Tương tự, Piaget cũng “xin ý kiến” các em về việc thế
nào là nói dối và thế nào là ăn cắp? Piaget muốn lắng nghe lập luận,
quan niệm và cuối cùng là nhận thức của các em đối với chuyện ăn cắp và
nói dối.
Với nhà sư phạm và với người lớn nói chung, điều quan
trọng nên rút ra từ cách làm việc của nhà tâm lý học hàng đầu thế giới
đó: ông không đưa ra chuẩn mực đạo đức và hành vi mà ông nghiên cứu
cách nhận thức đạo đức của trẻ em. Khi viết lời nói đầu cho cuốn sách
(in năm 1935) của mình, Piaget nói rất rõ ràng: Bạn đọc sẽ không tìm
thấy trong sách này những phân tích trực tiếp về chuẩn mực đạo đức của
trẻ em trong cuộc sống gia đình, học đường và trong xã hội trẻ em với
nhau. Chúng tôi tiến hành nghiên cứu cách phán xét về đạo đức của trẻ
em, chứ chúng tôi không đưa ra những mẫu hành vi hoặc tình cảm đạo đức
của trẻ.
Cách nghiên cứu đó mở rộng đường cho ít nhất hai thay đổi.
Thay đổi thứ nhất nằm trong những bổ sung của những
nghiên cứu tiếp theo - Piaget không tự coi mình như cây đa cây đề tỏa
bóng lên mọi nghiên cứu sau ông, nên cũng mở rộng cửa cho những phê
phán, bổ khuyết.
Thay đổi thứ hai nằm trong sự thay đổi môi trường sống
của chính trẻ em, nhất là trong sự giao lưu văn hóa chúng phải trải
qua. Đặc biệt trong thời kỳ toàn cầu hóa mạnh mẽ ngày nay, khi những em
nghèo nhất chỉ ngồi nhà không đi du lịch cũng vẫn có thể “lang thang
trên mạng” và gặp gỡ với loài người, thì sự thay đổi nhận thức đạo đức
càng hết sức bất ngờ.
Ngày nay, ở Việt Nam ta, trong mỗi gia đình đều có sự
va chạm (có khi là đối đầu nhau) giữa ba hệ thống nhận thức đạo đức: hệ
thống thứ nhất (ông bà) được gọi là mẫu mực, truyền thống thì lại bị
coi là “khốt-ta-bít” hoặc “hâm”; hệ thống thứ hai (cha mẹ) được tuyên
dương bằng hành vi: kiếm tiền để nuôi sống gia đình, cũng đem lại sự
thoải mái cho cả những “cụ khốt” nữa! Và một hệ thống thứ ba (con cái),
chủ yếu là trẻ em đang đi học bâng khuâng đứng giữa hai dòng nước.
Nếu mỗi gia đình là một tế bào của xã hội thì ta cũng
có thể suy ra điều này: xã hội cũng đang bâng khuâng đứng giữa mấy dòng
nhận thức về đạo đức.
Vì thế mới nói rằng môn học khó nhất ở trường phổ
thông bây giờ là môn đạo đức. Môn toán ngỡ là khó nhưng nó có chuẩn mực
rõ ràng, dễ theo. Môn văn ngỡ là mông lung, nhưng cũng vẫn có ngữ pháp
của nó, và cảm nhận nghệ thuật dù khó nhưng vẫn còn có cách chuyển tải
đến trẻ em.
Riêng môn đạo đức thì quá mù mờ, chỉ vì sau mỗi hành
vi đạo đức còn có động cơ. Trả lời đúng các câu hỏi đạo đức đấy, nhưng
liệu trong bụng có thật thà nghĩ như mình vừa nói ra không? Tặng hoa là
hành động đẹp nếu chỉ nhằm làm vui lòng người nhận hoa chứ không nhằm
xin xỏ một đặc ân, càng không nhằm xỏ xiên... như trường hợp có người
tặng hoa sắc màu rực rỡ cho cụ Nguyễn Khuyến khi cụ đã bị lòa.
Nhưng chẳng lẽ nhà sư phạm không tìm ra lối thoát?